SAU NHỮNG CHUYỆN TÌNH, THỨ QUÝ GIÁ NHẤT MÀ EM HỌC ĐƯỢC CHÍNH LÀ CÁCH VƯỢT QUA...
"Em không nhớ mình đã khóc bao nhiêu lần vì những điều mà qua rồi em mới thấy rằng vô nghĩa. Nhưng em chưa từng hối hận. Khi yêu thì có ai hối hận bao giờ?." Có những ngày như hôm nay, mệt nhoài. Em muốn thu mình lại trong căn phòng nhỏ, với vỏn vẹn bức tường cùng những nỗi khắc khoải không tên. Cô đơn đôi khi là vậy. Những kí ức xa xăm chợt ùa về trong tiềm thức một cách bất chợt mà con tim yếu đuối đôi lúc cũng không thể và cũng không cần chống đỡ nữa. Cứ thế nên chênh vênh. Em nhớ anh, nhớ chuyện cũ của chúng mình, nhớ cậu ấy và những điều mông lung bây giờ. Trải qua vài cuộc tình đủ để cho em hiểu niềm vui rốt cuộc chỉ là một tia nắng le lói trong bầu trời giông gió của cuộc đời mình. Có những người đã nói, rằng chúng ta cứ mải mê tìm kiếm trong những trò đùa trớ trêu của số phận để nếm trải dư âm của những niềm đau, chúng ta biết, nhưng vẫn cố, vì đó là tuổi thanh xuân, là quãng đời không thể thiếu. Em cũng đã từng, đang và có lẽ sẽ như vậy. Em không muốn cuộc...